April 21, 2014 - 8 views

Tiêu chí tuyển dụng nhân viên của bạn là gì?

Đối với nhà tuyển dụng, để phát hiện ra ứng viên có phù hợp với môi trường hiện tại thì không quá khó. Tuy nhiên, để đánh giá con người có phù hợp với công việc và làm tốt công việc hay không thì tùy theo mỗi nhà quản lý có cách đánh giá khác nhau.

Mỗi nhà quản trị thường đề ra các chỉ số đo lường khác nhau:

- AQ (chỉ số hành động)

- IQ (chỉ số thông minh)

- EQ (chỉ số cảm xúc)

- CQ (chỉ số sáng tạo)

- PQ (chỉ số đam mê)

Nếu là bạn, bạn chọn tiêu chí nào cho việc tuyển dụng?

April 21, 2014 - 12 views

Sự bức xúc hay là tin nhắn tuyển dụng của Cốc Cốc

Vô tình nhìn thấy một chia sẻ trên fb Việc làm truyền thông.

485591_550145451769694_369801400_n

Thật ra, khi các bạn làm nhân viên, các bạn luôn cho rằng các bạn quản lý ép các bạn. Nhưng các bạn không biết rằng, áp lực của quản lý còn kinh khủng hơn các bạn nhân viên ít nhất là gấp đôi hoặc 1 tỉ lần các bạn.

Quản lý thích những người giỏi, tài nhưng đặc biệt quý những người chăm chỉ. Họ – những người quản lý đủ cáo để biết các bạn có làm việc hay không! Hoặc đang có những mưu tính gì cho bản thân, họ lơ đi cho bạn làm chỉ là điều đó không có hại cho công việc họ đang gánh trách nhiệm!

Các bạn nhân viên ạ, chưa lên ông nghè đã đe hàng tổng. Trong khi bên ngoài có một rổ (nói thô hơn là một đống) người đang vập mặt kiếm tiền mà vẫn không có nổi 5.000.000 thu nhập thì các bạn đang được hưởng mức lương cao, phụ cấp tốt, văn hóa công ty ổn, vậy mà các bạn còn ảo tưởng sức mạnh nói công việc này không phù hợp với khả năng của các bạn thì TIỄN CÁC BẠN đến một nơi khác!

Bản thân mình không thích bọn lười biếng! Bọn này ngoài việc tay chân thừa thãi thì não còn giản dị nữa

Nhân tiện đó, mình cần tuyển 5 sales máu chiến, đã từng làm việc trong ngành quảng cáo trực tuyến, làm marketers các bên khác cũng OK. Nếu đạt đủ KPIs các bạn hoàn toàn có thu nhập bằng 3,5 lần các công ty khác NẾU CÁC BẠN DÁM CHẤP NHẬN THỬ THÁCH – LÀ LÀM VỚI MÌNH”
- Mai Linh (Head of Sales Department of Cốc Cốc) -

Vui lòng gửi CV đến: mailinh@coccoc.vn
Skype: mailinh1983

 

Gần 5 năm phát triển con người, cũng không ít lần cảm thấy thất vọng về sự ảo tưởng của nhiều sinh viên mới ra trường bởi suy nghĩ lối suy nghĩ:

” Tôi đã ăn học từng ấy năm, tôi có bằng như thế này, cho nên tôi phải làm công việc này và mức lương của tôi phải như thế đó”.

Bạn hãy hình dung bạn đang bán một loại hàng hóa là sức lao động hay chất xám của bạn. Vậy bạn muốn bán với giá như thế nào thì hãy thể hiện thế ấy. Sẽ không một doanh nghiệp nào trả cao cho bạn khi bạn chưa có sự đóng góp cho tổ chức. Sẽ thật khôi hài nếu nghĩ đến lý do “vì thương bạn túng khó”.

Dẫu biết rằng suy nghĩ của người lao động – khi còn ở cấp bậc nhân viên – thường có nhiều hạn chế nhất định. Do đó cần người quản lý nâng đỡ và hướng dẫn họ hoàn thành công việc thay vì chỉ trích họ vô dụng bất tài. Khi ta chấp nhận một ai đó vào tổ chức chẳng phải có một thỏa thuận ngầm đó sao: tôi đầu tư từng này chi phí (tiền lương + chi phí chỗ làm việc + chi phí nhân sự hỗ trợ + …) và để đánh đổi lại tương lai sẽ có một nhân viên làm được việc, mang lại tiền bạc cho công ty.

Doanh nghiệp mất gì: chi phí tuyển dụng + chi phí nhân sự

Người lao động mất gì: cơ hội ở một doanh nghiệp khác

Sẽ thật khó nói ai mất nhiều hơn ai. Tuy nhiên, người quản lý cần hiểu rằng bạn phải trả giá cho quyết định sai lầm khi bạn chọn nhân viên mới vào làm việc mà không mang lại hiệu quả trong tương lai.

Trở lại vấn đề của người làm quản lý ở Cốc Cốc, thật ngạc nhiên khi suy nghĩ của người làm quản lý lại có biểu hiện như vậy. Liệu đây có phải là một tin tuyển dụng tốt hay chỉ là một dòng status xả bực sau một thời gian dài bạn làm việc kém hiệu quả trong quá trình chọn lọc con người.

Không có nhân viên tồi, chỉ có quản lý kém.

April 20, 2014 - 15 views

Bạn thân cầm nhầm điện thoại phải làm gì?

Chỉ là nghi ngờ

(được cho là trong 1 buổi đối thoại với học sinh dưới cờ sáng 14-04-2014)

Trò: Thưa thầy, em có một người bạn thân, có thể gọi là “hoạn nạn có nhau”.Em cũng có 1 chiếc điện thoại, bố em mua cho, em rất thích, trị giá 15 triệu. Em bị mất chiếc điện thoại ấy. Rồi em phát hiện bạn em đang dùng nó. Em hỏi, bạn bảo không phải, chắc là cùng model. Em ngấm ngầm check lại, danh bạ, cuộc gọi. Đúng là của em. Nhưng bạn vẫn không nhận,

Thầy : Nhưng em đã chắc chưa?

Trò: Vâng, em đã định hẹn với bạn là tối mai sẽ mang điện thoại đến cửa hàng để check số EMEI. Em vẫn còn giữ hóa đơn mua máy. Nếu không đúng là của em, em sẽ xin lỗi.

Nếu đúng là của em, em sẽ làm gì?

Trò: Em định cho qua thầy ạ, để giữ tình bạn, suy cho cùng, nhà em có điều kiện, tình bạn chắc phải quí hơn 15 triệu.

Thầy: 15 triệu là rất nhiều em ạ. Ở Việt nam có đến 17 triệu người thu nhập dưới 40 ngàn đồng một ngày. Họ phải làm quần quật mười hai tháng mới có được 15 triệu.

Em đúng, tình bạn quí hơn tiền bạc. Nhưng vấn đề là nếu em cho qua thì em cũng sẽ mất luôn tình bạn. Liệu em có chắc là sau này khi gặp trục trặc gì em không nhớ lại là người này chính là người đã ăn cắp đồ của em không? Và cứ giả sử là em đủ bao dung để quên. Liệu bạn em có thể thân thiết với em, khi bạn ấy luôn canh cánh rằng em đang nắm giữ bí mật xấu xa của bạn ấy?

Nên thầy nghĩ rằng, em nên tạo điều kiện để bạn ấy trả lại cho em. Nhờ một người thứ ba chẳng hạn. Nếu bạn ấy muốn duy trì tình bạn, bạn ấy sẽ trả lại. Nếu bạn ấy kiên quyết không trả lại, em hãy mừng là em đã hiểu được hơn thế nào là tình bạn.

Một chút suy ngẫm

Em học sinh này thật là đáng nể. Em đang muốn cứu vớt một tình bạn đầu đời (theo em là rất đẹp). Em không tiếc 15 triệu vì có lẽ em cũng chưa thật sự biết nó là nhiều hay ít (tiền của bố em). Nhưng em đã làm được một việc mà không chắc nhiều người lớn đã làm được. Đó là không làm ầm ĩ lên, tuyên bố cạch mặt ông bạn, mách với người lớn…Em quyết đi tìm một chân lý, để rồi tự mình phải đối diện là làm gì với chân lý ấy.

~ NGUYEN THANH NAM ~

April 20, 2014 - 23 views

Nồng Nàn Phố

Anh ngủ thêm đi anh

Em phải dậy lấy chồng

Mùa thu vừa rụng lá

Lòng em đã sang Đông.

***

Đừng cười và đừng khóc

Đừng tin và đừng nghi

Hãy bình thường mà sống

Em lấy… kẻo lỡ thì

***

Anh bảo rằng rất yêu

Rất thương và rất nhớ

Rất cần nhưng không thể

Cưới em? Chuyện trong thơ

***

Chẳng cần phải lí do

Giải thích và phân bua

Chỉ cần anh im lặng

Em đã hiểu: Mình thừa

***

Ừ! Thôi em lấy chồng

Chẳng còn gì luyến tiếc

Ừ! Thôi lên xe hoa

Bên chồng mà câm điếc

***

Anh cứ ngủ say thôi

Em dậy đeo nhẫn cưới

Kẻ mắt môi cô dâu

Tím ngực buồn rười rượi

***

Yêu mà sao lại thế

Thương mà sao vậy anh

Em – đàn bà yếu đuối

… muốn đời mình duyên lành

***

Nhưng anh đã không thể

Mạnh mẽ để làm chồng

Cởi áo mà không dám

Mặc cho em váy hồng?

***

Thì thôi anh ngủ đi

Nhắm mắt và câm điếc

Em cười nụ cuối cùng

Giễu đời này quá nghiệt”

 

{Nồng Nàn Phố} des by shinmoney@Kitesvn.com

April 10, 2014 - 36 views

Là chính mình

Thầy vẫn là thầy, dù là nhiều năm rồi chưa một lần thầy trò gặp lại nhau. Cảm ơn thầy theo cách nào đó đã luôn cho em bài học trong những lúc cần thiết

” Đôi khi hãy ngồi bệt xuống đất thật thấp để đôi chân bớt mỏi. Hà cớ gì phải choàng lên mình chiếc áo bào rẻ tiền, cố trèo lên bục hư danh và gồng mình trên đó rồi cứ ngỡ mình là tượng đài”

April 7, 2014

Một nhát chém vào mặt nhân dân

Quote

Cảm ơn TS Nguyễn Minh Hòa – Trưởng khoa Đô thị học – Trường ĐH  KHXH&NV TP.HCM. Một bài viết vừa ôn hòa vừa đanh thép để cho những người làm công quyền phải thấy “nhột”

Sau năm ngày, dư luận đã dấy lên một làn sóng căm phẫn trước một hiện tượng xã hội đang diễn ra ở một TP Tuy Hòa (Phú Yên) vốn xưa nay yên ả.

Chưa bao giờ trên truyền thông đại chúng, trên các trang mạng lại tràn ngập những chính kiến bất bình của các nhà làm luật, các luật sư, thẩm phán, các nhà hoạt động xã hội và của tất cả người có lương tri như thế. Hàng triệu chính kiến bày tỏ sự không tán đồng với mức án mà VKSND TP Tuy Hòa đã đề xuất. Người ta đau đáu trông đợi một bản án công bằng hơn, phải đạo lý hơn, “tâm phục , khẩu phục hơn”.

Nhưng rồi niềm tin đã tan vỡ khi mà tòa án đã phán quyết một bản án mất lòng người, cho dù đã có thay đổi một chút. Nó không phản ánh được đúng bản chất của sự việc mà người ta phải gọi đúng tên của nó là “giết người”, giết đồng loại bởi một tập thể những người sống bằng tiền thuế của người dân.

Họ được nhân dân trao quyền lực và niềm tin để giữ gìn trật tự xã hội. Nhưng họ đã không làm được như nhân dân mong đợi mà lại kết thành một nhóm “đánh hội đồng”, sử dụng vũ khí, sức mạnh của những người trai trẻ và cái quyền của công an nhân dân để giết một người không còn khả năng tự vệ, một người chỉ còn biết van xin trong đau đớn, đói khát và tuyệt vọng.

Phải gọi đúng tên đó là hành động vô nhân tính, hành động không xứng với một con người theo nghĩa giản dị nhất của từ này.

Tôi là một người lính, từng đối mặt với những người lính ở bên kia chiến tuyến. Trước đó, trên chiến tuyến, chúng tôi đã nã đạn vào nhau, đâm lê vào bụng nhau. Nhưng khi ai đó bị sa cơ là tù binh thì chúng tôi (cả hai phía) đối xử với nhau vẫn như những con người (ít nhất là trong trường hợp của tôi và những người lính dưới quyền tôi). Còn ở đây, trong vụ án này, anh Ngô Thanh Kiều là công dân Việt Nam, là đồng bào của năm công an nhân dân. Ấy vậy mà họ lại hành động dã man, vô nhân tính đến rợn người.

Bản án mà tòa vừa tuyên chiều hôm qua (3-4) thật sự là một nhát chém ngang mặt nhân dân, hằn sâu vào tâm thức nhân dân. Họ đang thách thức dư luận.

Tôi có một niềm tin chắc chắn rằng Đảng, Chính phủ không hề muốn như thế; những vị lãnh đạo cao nhất của nước ta khi biết đến vụ án này cũng không muốn như thế. Tôi cũng có một niềm tin cộng sản là họ không đồng ý với bản án mất lòng dân như thế.

Giết người mà chịu một bản án nhẹ hều như thế chẳng khác nào một tiền lệ khuyến khích những người công an khác tin rằng cứ vô tư hành xử côn đồ với dân, cứ mạnh dạn xuống tay với dân đi, bất quá chỉ bị năm năm tù, thậm chí chỉ chịu án treo thôi.

Cách nay dăm năm, tôi đã cảnh báo rằng tội phạm đã lờn, họ nghĩ phạm tội sao cũng được, miễn là không bị tử hình, sau đó sẽ sớm ra tù. Chính vì thế, tội phạm ngày càng gia tăng, năm sau cao hơn năm trước.

Một hệ quả khác nghiêm trọng mà xã hội phải gánh chịu từ kiểu xử án như thế này là người dân mất niềm tin vào công lý, không còn tin là xã hội này có “Bao Công” thật.

Bạn có biết ở các nước phương Tây, hình ảnh của vị thần công lý trên tòa án là ai không? Đó là một người phụ nữ bịt mắt, một tay cầm cái cân, một tay cầm kiếm. Bất luận trong trường hợp nào, người cầm cán cân công lý phải là người “nhắm mắt” lại, không chịu sự chỉ đạo, chi phối, xúi quẩy của người khác, bất luận trong trường hợp nào cũng phải giữ cho được cán cân công lý thăng bằng, không bị quyền uy, tiền bạc, lợi ích chi phối. Tay luôn nắm chắc thanh kiếm để trừng trị bất kỳ kẻ nào đi ngược lại với những điều cam kết với nhân dân.

March 25, 2014 - 54 views

Tâm thư của du học sinh Nhật gửi Việt Nam

“Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan

Tôi đang là một du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt: “Sự thật mất lòng”. Song không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phê ngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủ gục – ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một.

Tôi có một nước Nhật để tự hào

Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Song, “trong đêm tối nhất, người ta mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất”. Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trăm trận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề, vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “có một nước Nhật như thế”.

Tôi tự hào vì đất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời nên chúng tôi sẵn sàng học hỏi và tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ trong trứng nước, mỗi đứa trẻ đã được học cách cúi chào trước người khác. Cái cúi chào ấy là đại diện cho hệ tư tưởng của cả một dân tộc biết trọng thị, khiêm nhường nhưng tự trọng cao ngời.

Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa động đất sóng thần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn động”. Chấn động vì giữa hoang tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiên nhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Không có cảnh hôi của, lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinh như chưa từng có biến cố nào đã xảy ra. Thế đấy, không có những thành tích to lớn để nói về nước Nhật nhưng thương hiệu “made in Japan”, là thương hiệu uy tín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọng nhất mà tôi từng biết.

Bạn cũng có một nước Việt để tự hào

Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàu văn hóa… Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nan giải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trong sự giàu có ấy.

Thật đáng tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàng biển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn. Thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy. Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác. Vì sao nên nỗi?

Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày.

Hãy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học; người Việt không biết tự hào về người Việt, nếu không thì Flappy Bird đã không phải chết yểu đau đớn; người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; người Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đã không đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng; người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũng thấy cơ hội để mánh mun, lọc lừa.

Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi… Vì đâu nên nỗi?

Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?

Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?

March 24, 2014 - 76 views

Tam @ quốc – Chương 4: Quản lý là một loại Game điều khiển

1. Luận chính – tà của Trần Đăng

Lại nói Đào Khiêm cảm thấy tuổi cao sức yếu nên quyết tâm nhường ghế cho Lưu Bị. Ông gọi chánh văn phòng Mi Trúc và trưởng phòng kế hoạch Trần Đăng tới mật đàm. Mi Trúc nói:

- Lưu Bị đúng là một tài năng để gánh vác việc lớn. Song anh ta quá trẻ, làm ở công ty chưa lâu mà đột nhiên được tung hoành, người ta làm sao phục đây?

Đào Khiêm hỏi:

- Vậy ý anh ra sao? Trần Đăng nói:

- Anh có thể mở một cuộc thăm dò nội bộ, ai được nhiều người đồng tình nhất sẽ là vị giám đốc tương lai.

Đào Khiêm nói:

- Cách đó rất hay nhưng không hẳn đã công bằng. Tục ngữ có câu “ba người tất hợp thành đồng đảng”, nhiều người trong công ty có mối quan hệ thân tình với nhau, song họ không có tư chất làm giám đốc. Tuyển sai người  sẽ ảnh hưởng  tới tương  lai công ty. Khi ấy, tôi làm sao ngậm cười  dưới  suối vàng được?

Trần Đăng nói:

- Ý anh là muốn thông qua thăm dò để đề bạt Lưu Bị, song lại sợ kết quả thăm dò trái ý mình, phải không? Thế này nhé, là ông chủ, chọn ai là quyền của anh, anh chỉ cần tìm hai trợ thủ cho Lưu Bị là được. Hai trợ thủ được bầu kia sẽ tuyệt đối không ảnh hưởng tới kết quả đã định, chuyện Lưu Bị được tuyển làm giám đốc là tất nhiên. Nếu có sơ suất nhỏ nào ngoài dự liệu, phòng kế hoạch của tôi sẽ can thiệp, tất cả sẽ như ý anh.

Đào Khiêm hỏi:

- Chiêu đó e người quân tử không làm được? Trần Đăng nói:

- Triết học hành vi của người Trung Quốc xưa có ý này: kẻ ác dùng thiện pháp, thiện pháp thành tà; chính nhân quân tử dùng tà pháp, tà pháp thành chính. Nói cách khác: vì mục đích chính đáng, có thể dùng thủ đoạn.

Đào Khiêm nói:

- Cách luận chính – tà đó rất độc đáo, song nó giống như chơi dao, không giỏi là huỷ hoại thanh danh một đời của Đào Khiêm này. Để từ từ tôi tính đã.

Nào ngờ một tuần sau, Đào Khiêm bỗng nhiên bị bệnh, nằm liệt giường. Vào viện hơn một tháng, bác sĩ bảo Đào Khiêm đã mắc ung thư giai đoạn cuối, vô phương cứu chữa. Trước lúc lâm chung, Đào Khiêm gọi Mi Trúc và Trần Đăng tới dặn dò đinh ninh:

- Điều thứ nhất: Tôi chẳng làm gì được rồi, cứ theo cách các anh mà làm.

- Điều thứ hai: Lưu Bị là một thanh niên tốt, các anh hãy gắng giúp anh ta.

- Điều thứ ba: Các anh nhất định phải lo lắng cho tương lai công ty, đừng phụ một đời đắng cay của tôi… Vừa nói, Đào Khiêm vừa chỉ vào tim mình, sau đó hai mắt khép lại.

La Quán Trung trong “Tam quốc diễn nghĩa” thuật chuyện Đào Khiêm nhường  Từ Châu chỉ là “Đào Khiêm phải thuyết phục mãi, cuối cùng Lưu Bị mới chịu nhận Từ Châu”. Câu chuyện đến đây mới hóa ra rằng Đào Khiêm không phải là ông già cô độc, mà còn có hai con trai. Con trưởng là Đào Thương, con thứ là Đào Ứng, cả hai đều làm trong công ty Từ Châu. Vì sao Đào Khiêm không để lại công ty cho con mà giao cho Lưu Bị? Đó là câu đố khó giải.

Sau khi Đào Khiêm qua đời, Trần Đăng, Mi Trúc mở cuộc tuyển người, Lưu Bị trúng ghế giám đốc, xem như hoàn thành di nguyện của Đào Khiêm.

2. Ba chiêu quan mới

Nhậm chức quan mới, Lưu Bị vừa mừng vừa lo. Mừng vì phút chốc được quản lý công ty trị giá gần hai triệu quan; lo vì mới nhậm chức, không tránh nổi sơ suất, lòng người đang hoang mang. Trần Đăng cho Lưu Bị hay:

- Dù anh có trúng cử nhưng vẫn có người không phục, có người thậm chí đem anh làm trò cười. Công việc trước mắt của anh là ổn định nhân tâm, nói theo cách của anh, là đóng chặt đai thùng gỗ.

Lưu Bị nói bình tĩnh:

- Thuyết “thùng gỗ” của tôi chỉ là phương hướng, còn giải quyết các vấn đề cụ thể phải nhờ đến các anh! Anh là cao thủ sắp đặt kế hoạch, lại là bậc lão thành trong công ty, anh hãy giúp tôi đi! Giờ bộn bề trăm mối, tôi không biết bắt đầu từ đâu!

Trần Đăng nói:

- Gọi là ổn định lòng quân sĩ hay gọi là đóng đai thùng, đầu tiên phải làm nhân viên hài lòng. Làm thế nào để nhân viên hài lòng? Có ba chiêu, người ta thường gọi đó là “ba chiêu quan mới”.

Lưu Bị vội hỏi:

- Ba chiêu là thế nào? Trần Đăng nói:

- Chiêu thứ nhất là tăng lương nhân viên. Anh mới nhậm chức, rất nhiều bộ phận chờ anh giúp đỡ. Dùng cách tăng lương thay cho giúp đỡ, đó là một chiêu thường dùng của quan mới.

Lưu Bị lắc đầu:

- Tôi còn không nắm rõ tình hình tài chính của công ty, sao tăng lương bừa được? Trần Đăng tiếp:

- Chiêu thứ hai, cải thiện môi trường làm việc trong công ty. Ví như đường ống nhà vệ sinh trên tầng ba tắc hai tháng nay, mấy chiếc bàn ở phòng kinh doanh bị hỏng, anh có thể thay mới một lượt, hay mua thêm đồ dùng văn phòng cũng làm mới bộ mặt công ty.

Lưu Bị vẫn lắc đầu:

- Duy tu là cần thiết, nhưng thay mới thì như đổ vào thùng không đáy, bao nhiêu tiền cho vừa? Chỉ cần dùng cẩn thận hơn là được rồi.

Trần Đăng nói:

- Chiêu thứ ba là thăm dò mức độ hài lòng của nhân viên… Lưu Bị nói:

- Đúng là cần một cuộc thăm dò, song ngộ nhỡ kết quả không như ý có phải tự chuốc hoạ không?

Trần Đăng cười:

- Sau cuộc thăm dò, anh vẫn có thể chẳng ngó ngàng tới kết quả cơ mà. Lưu Bị giật mình.

- Lẽ nào anh không hiểu? Vậy gọi là “miệng trôn trẻ”. Là quan mới, lẽ nào anh chịu ngồi không?

Lưu Bị nói:

- Kiểu thăm dò không cần biết kết quả đó có tác dụng gì? Trần Đăng nói:

- Cái anh cần là một kết quả khác. Anh có thể dùng “bản thăm dò” để hướng sự chú ý của nhân viên tới mục tiêu phía trước, khiến họ nhìn thấy chỗ yếu kém của mình và quên đi sự bất bình. Được thế, nhân viên sẽ tự trách mình, làm sao họ còn bất mãn với quan mới được?

Lưu Bị tỉnh ngộ, nói:

- Hồi còn đi học, tôi ghét nhất thủ đoạn của các chính khách. Chẳng hay đó là… Trần Đăng mỉm cười, gật đầu:

- Không sai. Hiện nay anh đang trong một tình huống chính trị, liệu anh có cách nào tốt hơn?

Lưu Bị mắt chữ o, mồm chữ a, ngẩn ra đúng năm phút. Sau đó, Lưu Bị thở dài:

- Đã vậy, anh làm một bản “thăm dò ý kiến nhân viên” nhé?

Trần Đăng hiểu Lưu Bị đã xiêu lòng. Ông về phòng, 20 phút sau quay lại phòng giám đốc, đưa cho Lưu Bị một bản thăm dò:

Thăm dò ý kiến nhân viên, tờ A

Xin anh /chị trả lời những câu hỏi sau:

1. Anh / chị cho rằng trong công tác quản lý công ty còn những vướng mắc gì?

2. Anh / chị cho rằng giám đốc mới còn điểm yếu kém nào? Anh /chị mong giám đốc mới sẽ làm gì?

3. Anh /chị cho rằng còn có người nào không đủ phẩm chất đạo đức và năng lực quản lý? Công ty nên xử lý người đó thế nào?

4. Anh /chị cho rằng công ty nên làm gì để cải thiện môi trường làm việc?

5. Lương anh / chị đủ sống không? Nếu không đủ, anh/ chị mong được bao nhiêu? Lưu Bị đọc đi đọc lại bản thăm dò, sau đó nói từ tốn:

- Phải nói các câu hỏi rất xác đáng. Song về phía tôi, liệu nó có giống bản tự kiểm điểm?

Trần Đăng nói:

- Đúng vậy. Thăm dò mở kiểu này dễ gây phiền toái. Anh hãy nhìn tờ sau, tôi dùng kiểu thăm dò đóng, kết quả sẽ hoàn toàn khác. Trần Đăng vừa nói vừa đưa Lưu Bị bản thăm dò thứ hai:

Thăm dò ý kiến nhân viên, tờ B

Anh / chị hãy chọn đánh dấu ü vào những câu trả lời:

1. Nhân viên tốt là người chung vai với lãnh đạo gánh vác việc công ty. Đúng? Không đúng?

2. Có lúc anh / chị không để ý đến sự lao tâm khổ tứ của lãnh đạo. Đúng? Không đúng?

3. Nhân viên trung thành là người tin tưởng vào tương lai công ty. Đúng? Không đúng?

4. Anh / chị là người làm tốt công việc trong năm qua. Đúng? Không đúng?

5. Vì tương lai công ty, anh / chị tự nguyện hy sinh lợi ích cá nhân. Đúng? Không đúng? Lưu Bị thấy thú vị, khuôn mặt khổ sở giờ mới tươi cười:

- Hỏi như vậy, có phải anh muốn người ta tự thẹn?

Trần Đăng đáp:

- Đúng vậy. Đã tự thẹn, sao còn công kích người khác được? Nhân viên tự thẹn, họ sẽ không rỗi hơi bình phẩm anh nữa.

Lưu Bị cười to:

- Bản thăm dò hay lắm, đúng là Trần Đăng! Mới làm quan, chiêu thứ nhất của tôi là khiến nhân viên biết tự thẹn!

3. Làm nên uy quyền

Quả nhiên sau khi phát ra bản thăm dò ý kiến, nhân viên trở nên kính trọng giám đốc mới. Tình thế trong công ty thay đổi, hệt mây đang vần vụ bầu trời bỗng tạnh. Lưu Bị rất cao hứng bèn gọi điện thoại rủ Trần Đăng chiều đi nhậu.

- Sao không đi ngay bây giờ? – Trần Đăng nói tiếp: – Nhậu cũng là công tác mà, sao lại mất thời gian riêng vậy?

- Thật không?- Lưu Bị nhất thời không kịp phản ứng.

Trần Đăng nói:

- Anh biết rồi đấy, lãnh đạo không như nhân viên. Thế nào là lãnh đạo làm việc? Thông thường là “một ngày ba xoay”: sáng xoay bánh xe hơi, chiều xoay bàn tiệc, tối xoay váy. Hiện anh chưa có xe hơi, chưa xoay bánh được. Buổi chiều anh cũng không có trò gì, cũng chưa xoay váy được. Vậy trưa ta xoay bàn một hồi được không?

Lưu Bị giật mình, trầm ngâm một lúc rồi cười ha ha:

- Trần Đăng ôi, cách nào của anh cũng là tà pháp! Thôi được, tôi nghe anh. Anh bảo đến đâu bây giờ? Khi Lưu Bị tiến tới một phòng bao, Trần Đăng đã đợi sẵn.

- Thật ra không chỉ để nhậu – Lưu Bị nhìn Trần Đăng, sau đó hỏi từ tốn: – Trần Đăng ôi, anh nói đi, liệu tôi có thành thằng quản lý ngu không?

Trần Đăng nâng rượu:

- Tôi biết anh là người coi trọng công việc. Có câu này không biết nói thế nào: người ta thường chế giễu quan đi nhậu mà lại bảo “đi công chuyện”. Với anh, hoá ra là nghiêm chỉnh.

Hai người cạn ly, Trần Đăng nói tiếp:

- Anh là người sống có mục đích, nếu không Đào Khiêm đã không quý anh, giao trọng trách cho anh. Mới nhậm chức hai ngày đã có tạp chí “Doanh nhân Tam quốc” tới phỏng vấn. Còn nữa, nghe nói Tào Tháo – người vừa được bầu là nhà kinh doanh của năm – đã rất ghen tức anh. Ông ta hỏi ký giả của tờ “Doanh nhân Tam quốc”: Lưu Bị là kẻ nào mà không mất nửa mũi tên vẫn lấy được Từ Châu?!

Lưu Bị cười như mếu:

- Sao giờ tôi có cảm giác như thiếu dưỡng khí nhỉ?

Trần Đăng dùng bảy phần chuyên tâm để chiến đấu với con tôm hùm, ba phần còn lại để nói chuyện với

Lưu Bị:

- Đúng rồi, đó là cảm giác ở trên đỉnh cao. Anh sẽ thích nghi với nó rất nhanh.

Không được ngon miệng như Trần Đăng, Lưu Bị gọi phục vụ mang nước trắng tới, sau đó nói những lời chân thành:

- Ý tôi khác kia. Nhân viên công ty đang yên đang lành, bỗng bị bản thăm dò khiến cho phục tùng. Nói cách khác, nhân viên chấp hành răm rắp liệu có làm công ty thêm sức sống không?

Trần Đăng ngừng nhai, nói thận trọng:

- Sức sống? Tôi cho rằng uy quyền quan trọng hơn sức sống. Vương quyền của các hoàng đế Trung Quốc đều như thần thánh, nói một cách khác, quyền lực đó không cần bàn cãi. Không có uy quyền, sẽ một nhân viên nào tuân thủ quy tắc công ty, khi đó thì sức sống ở đâu, hay biến thành sức chết cả?

Lưu Bị hỏi:

- Quyền uy sao lại quan trọng đến vậy? Trần Đăng nói:

- Bởi quản lý là một loại game điều khiển, quyền uy làm nên hiệu quả điều khiển.

- Quản lý là một loại game điều khiển? Lưu Bị chợt hiểu ra, đó chính là điều mình cần. Trần Đăng khẳng định:

- Quản lý là game điều khiển. Trước đây tôi đã nói với Đào Khiêm về “quân tử dùng tà pháp”, đó cũng chính là thuyết về game điều khiển.

- Vậy điều khiển và quyền uy là tất yếu?

- Đương nhiên. – Trần Đăng nói chắc như đinh đóng cột: – Ông thánh Mạnh Tử từ xưa đã phân người làm hai loại: một loại ra quy tắc, loại kia tuân thủ quy tắc; người ra quy tắc lao tâm, người tuân thủ quy tắc lao lực. Làm người lao tâm, anh phải đủ năng lực điều khiển để khiến nhân viên tuân thủ quy tắc, tức là kính trọng lãnh đạo – anh gọi đó là phục tùng. Mặt khác, vì quyền uy của lãnh đạo mà họ phải tích cực làm việc – chính là thứ anh gọi là sức sống.

Lưu Bị tỉnh ngộ hẳn, cảm thán:

- Trước tôi còn mơ mơ hồ hồ lời Mạnh Tử. Nghe một câu của anh mà tôi như chết đuối vớ được thừng.

- Ấy? – Trần Đăng làm bộ giận đến tức cười, sau đó nói: – Câu đó là cương lĩnh trong quản lý học, nó bền như xích sắt, sao gọi là thừng được?

Lưu Bị làm bộ vỗ miệng:

- Lỡ lời, lỡ lời. Trần Đăng ôi, anh đúng là chuyên gia quản lý. Mời anh giúp Đường Tăng sang Tây Trúc, giúp tôi cách thức quản lý, có được không?

Trần Đăng nói:

- Tôi chỉ nghiền ngẫm về quản lý học mà thôi, thực ra không thông thạo từng việc cụ thể. Nói cách khác, tôi chỉ thấy rừng mà không thấy cây, càng không biết làm thế nào để cưa cây nữa.

4. Điều khiển như thế nào?

Lưu Bị nghĩ một lát rồi nói:

- Tư tưởng quyết định hành vi. Cái tôi cần là tư tưởng của anh. Còn công việc cụ thể, cứ theo tư tưởng của anh. Anh đã giúp tôi hiểu quản lý là một loại game điều khiển, vậy tôi sẽ bắt đầu trò chơi với tâm thái thế nào?

Trần Đăng trầm ngâm, sau đó nói:

- Vấn đề giám đốc Lưu hỏi, tôi cũng đã nghĩ đến. Mấy ngày trước tôi có viết cái tuỳ bút về thuật khiển nhân, đầu đề là “Luận về luật chơi quản lý” cũng có chút tác dụng cho anh tham khảo.

Hôm sau đến công ty, việc đầu tiên Lưu Bị làm là đến phòng kế hoạch tìm Trần Đăng. Trần Đăng nói:

- Anh thật quá chu đáo! Đêm qua tôi đã gửi e-mail cho anh rồi. Lưu Bị rối rít:

- Hay, hay quá! Vậy mà không biết, để tôi về xem ngay!

Lưu Bị về phòng và bật ngay máy tính, lấy ra thư của Trần Đăng. Luận về luật chơi quản lý

1. Quản lý là một loại game điều khiển, bạn sẽ thắng nếu đủ thông minh; nếu không, chỉ còn trông vào số trời.

2. Để chiến thắng trong game, trước hết bạn phải đặt quy tắc game thật chặt chẽ, từ quyền hạn chức vụ, quy phạm ứng xử cho tới chính sách “cây gậy và củ cà rốt”.

3. Trước khi bắt đầu trò chơi, bạn chỉ có hai sự lựa chọn: hoặc bạn chắc sẽ chiến thắng, đó là lúc bạn có đủ năng lực để chiến thắng; hoặc bạn không chơi.

4. Nếu bạn không chắc chắn mà chỉ hy vọng thắng cuộc, quyền quyết định thắng thua sẽ không còn trong tay bạn. Lòng bất an sẽ ngăn trở quyết định hành động, và quyền định đoạt sẽ không còn.

5. Vì mỗi người tham gia game đều là một phần trong cuộc sống của bạn, nếu bạn đủ năng lực điều khiển bản thân, bạn sẽ chiến thắng những người khác.

6. Trong rất nhiều trường hợp, bạn sẽ thấy cách chiến thắng tốt nhất là liên kết với người khác để cùng chiến thắng. Kỳ quái là trong những người chiến thắng vẫn có kẻ thua, nếu thông minh, người thua sẽ không phải là bạn.

7. Bạn là đối thủ của tất cả mọi người, hoặc bạn bị lợi dụng, hoặc bạn bị thanh trừ; tất cả mọi người là

đối thủ của bạn, một số người có thể lợi dụng, một số người phải thanh trừ.

8. Tất cả người tham gia game đều tìm điểm yếu của người khác để lợi dụng, vì vậy bạn phải cứng rắn và đề cao cảnh giác.

9. Đủ thông minh để cố ý biểu lộ nhược điểm (như vờ mơ hồ) là một cách hay, nó sẽ làm đối thủ của bạn buông thả.

10. Để thắng trong game điều khiển, bạn phải biết cách lợi dụng tình cảm. Tình cảm của bạn sẽ làm động lòng người khác, nó cũng có thể khiến bạn bị lợi dụng.

11. Cái gọi là xử thế thực ra là giao tiếp với đối thủ. Bạn chính là đối thủ lớn nhất của mình.

12. Trong quản lý, chớ làm con tằm tự trói. Tất cả luật chơi đều để lợi dụng, hãy lợi dụng cho khéo để thắng cuộc.

Lưu Bị vừa đọc vừa nghĩ bụng: “Cha Trần Đăng này đáng sợ thật, điều gì cũng viết ra, câu nào cũng tâm huyết. Hay lắm, có bản luận về luật chơi này, Lưu Bị ta đối nhân xử thế thêm dễ dàng, lo gì không làm nên việc lớn! ”

Nghĩ vậy, Lưu Bị bất giác nhấc điện thoại:

- Trần Đăng ôi, anh đúng là tay sắc sảo! Nếu rảnh, trưa nay ta đi ăn được không?

Trần Đăng nói:

- Lại đi à? Có chuyện gì vậy? Lưu Bị nói:

- Tôi muốn thăng anh làm trợ lý giám đốc. Trần Đăng hỏi:

- Vì sao?

Lưu Bị nói:

- Vì anh tài của anh. Không có Trần Đăng anh, sao tôi dễ dàng được tuyển làm giám đốc. Không có Trần Đăng anh, sao tôi làm yên lòng nhân viên được? Để cả công ty chiến thắng trong cuộc chơi này, tôi cần mượn trí tuệ của anh.

Trần Đăng trầm ngâm năm giây rồi hỏi:

- Anh không sợ người khác ghen với tôi sao? Chúng ta cũng phải chú ý xử lý chuyện tình cảm trong trò chơi này!

Lưu Bị nói:

- Chuyện nhỏ, anh chỉ phẩy tay một cái là xong. Trần Đăng nói:

- Không thể nói thế được. Trong tuỳ bút, tôi quên mất một câu: Ai cũng đều trong vòng quản lý, bởi quan hệ con người là quan hệ qua lại, anh cũng phải chịu một kiểu điều khiển nào đó.

Lưu Bị hỏi:

- Sao giờ anh mới nói? Trần Đăng nói:

- Nghe nói tối qua chánh văn phòng Mi Trúc đã đến nhà Quan Vũ, nhờ Quan Vũ mối lái em gái cho anh. Lưu Bị giật mình:

- Mi Trúc? Sao ông ta quan tâm tới “chung thân đại sự” của tôi?

Trần Đăng nói:

- Nó có vẻ là hôn nhân chính trị. Ông ta muốn dùng em gái để điều khiển anh, cũng là củng cố ghế trong công ty. Song Mi Trúc là người tốt, không có ác ý gì, em gái ông ta cũng hiền thục. Anh sao chỉ theo đuổi sự nghiệp mà không lo gì chuyện riêng?

Lưu Bị cười nhẹ nhõm:

- Xem ra không đâu không là game điều khiển.

- Đúng vậy – Trần Đăng ở bên kia đầu dây cảm thán: – Trong cuộc sống, ái tình là một kiểu điều khiển hiệu quả thần kỳ.

LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ

Quản lý là một loại game điều khiển, vì vậy nó thường rời xa những quy tắc xã hội. Thực tế, quản lý học rất hay từ bỏ quan niệm đạo đức thông thường. Ngạn ngữ Trung Quốc nói “Chính nhân dùng tà pháp thì tà thành chính “; Martin Luther của phương Tây cũng có câu nổi tiếng “Không ngần ngại thủ đoạn để đạt đạo đức tối cao”.

Niccolo Machiavelli là nhà quản lý học tiêu biểu, tác phẩm “Quân vương”  trứ danh của ông đã nêu những lý luận đột phá:

• Một vị vua (nhà lãnh đạo) thực thụ phải có oai phong như sư tử và gian xảo như cáo.

• Một vị vua (nhà lãnh đạo) chỉ có đạo đức tốt thường làm giảm hiệu quả quản lý, đưa đất nước (tổ chức) đến tai hoạ.

• Chỉ cần có chính nghĩa, bất kỳ “tội” đi ngược lại đạo đức thông thường nào cũng được chấp nhận.

• Vua (nhà lãnh đạo) biết phải hy sinh người khác thế nào.

Nhà lãnh đạo chịu trách nhiệm về sự hưng thịnh, tồn vong của một tổ chức, vì thế tầm nhìn của ông ta tất phải vượt qua trói buộc đạo đức; muốn làm điều thiện, tất phải biết làm điều “ác”.

Một tướng thành công vạn cốt khô, bạn có thể vì nó mà phải chịu chửi bới. Song, đến năng lực chịu chửi bạn cũng không có, lấy gì bảo đảm bạn sẽ quản lý hiệu quả để thực hiện mục đích?

March 23, 2014 - 84 views

[NKKN] – Đi một mình hay đi cùng đồng đội

Một buổi sáng thứ Bảy. Khi giật mình thức dậy, chợt nghe thấy đâu đó trong quyển hồi ký Đời tôi của Bill Cliton còn vang lại

“Người dân Mỹ luôn đặt niềm tin vào hai ý tưởng vĩ đại, rằng ngày mai có thể tốt hơn hôm nay, và rằng mỗi người trong chúng ta có trách nhiệm cá nhân và đạo đức làm điều đó…”

Chính từ niềm tin và suy nghĩ ấy đã làm nên một nước Mỹ hùng mạnh như hôm nay.

niem-tin

Ngày đó, nơi hội trường lớn của trường vẫn treo 2 bảng chữ “Đường đi khó không khó do ngăn sông cách núi mà khó do lòng người e núi ngại sông” và “Không có con đường nào bằng phẳng, thênh thang. Chỉ có con đường gập ghềnh sỏi đá mà những người đi trên đó không sợ chồn chân mỏi gối mới đạt đến đỉnh cao xán lạn mà thôi”

Một số bạn bè nghĩ tôi nhiều tham vọng, nhưng kỳ thực lúc đó trong đầu tôi chỉ mỗi 2 câu hỏi

  • Nếu không là chúng ta thì là ai?
  • Nếu không phải lúc này thì là lúc nào?

Không ai có quyền lựa chọn nơi mình sinh ra nhưng chúng ta có quyền chọn cho mình cách sống. Chọn đi cùng nhau để cùng giành lấy vinh quang hay tự mình giành lấy nó?

Warren Buffett từng có lời khuyên: Nếu muốn đi thật nhanh thì hãy đi một mình. Nếu muốn đi thật xa thì hãy đi cùng nhau.

Rõ là vậy, lời khuyên người đi trước và đã thành công ắt hẳn sẽ được hiểu là đúng. Vậy tại sao cũng một lời khuyên mà có người thành công, người thất bại, phải chăng do môi trường thực tại, xuất phát điểm khác nhau nên sự vận dụng cũng từ đó mà rẽ ra nhiều hướng khác.

Và tôi đã khởi nghiệp từ tư tưởng ấy

Câu chuyện bắt đầu tính đến nay đã được gần 5 năm ….

March 19, 2014 - 68 views

Tại sao Chánh Tín phải ngửa tay xin tiền thiên hạ???

Cuối năm 2012, ca sĩ hải ngoại Anh Khoa về nước và tổ chức khá nhiều show diễn tại các phòng trà trong thành phố. Một tối, Anh Khoa có tổ chức liveshow tại bar Phương Đông nằm ở góc ngã 4 Hai Bà Trưng và Nguyễn Thị Minh Khai. Giữa đêm liveshow đó, Anh Khoa có giới thiệu một người bạn nghệ sĩ lên hát chung vui trong tràng pháo tay không ngớt của các khán giả có mặt tại phòng trà.

Đó chính là diễn viên – NSƯT Nguyễn Chánh Tín.

Rất nhiều nhóm bạn bè đặt bàn trong đêm liveshow đó là bạn trong nước và Việt kiều của ông Nguyễn Chánh Tín. Họ là những người giàu có và sang trọng. Lẽ dĩ nhiên, không khán giả bình dân nào phát sinh mong muốn chui vô bar Phương Đông, thưởng thức rượu tây, nghe nhạc và nhảy đầm như vậy nếu không giàu có.

Ngoại trừ một thằng cô-lô-nhếch da đen, đầu trọc, mặc áo thun, đi dép lê loẹt xoẹt tới dự theo dạng được mời.

Hình ảnh ông Chánh Tín trong mắt mình khi đó khá là long lanh đẹp đẽ, nguy nga lộng lẫy, hoành tráng vô cùng. Khác hẳn với vẻ tiều tụy, cơ cực hiện nay của ông trên báo.

Chuyện ông vỡ nợ, phải cầm cố nhà cửa, và có thể còn 3 ngày nữa sẽ bị ngân hàng Phương Nam xiết nợ và phải ra đường không gây cho mình một chút ngạc nhiên nào cả. Vì mình biết, ngành làm phim điện ảnh nó là như thế. Vô cùng vinh quang nhưng đầy nghiệt ngã.

Nhưng đến khi theo dõi thông tin trên báo chí, thì mình chính thức bị ngộ độc và có cảm giác “hoang mang style” không hề nhẹ vì rất nhiều thông tin được đưa ra sai lệch, không chính xác và lung tung, lộn xộn.

Các báo nói rằng sau khi sản xuất bộ phim Dòng Máu Anh Hùng thì ông Chánh Tín và hãng phim Chánh Phương của ông lâm vào cảnh nợ nần chồng chất, mất khả năng chi trả. Mình giật mình nghĩ uả sao kỳ vậy, Chánh Phương vẫn phát hành phim đều đặn và hầu như phim nào cũng gây tiếng vang lớn về cả truyền thông hoặc doanh thu đấy chứ?

Nên nhớ, một bộ phim nhựa sản xuất từ A-Z cho đến khi ra rạp có thể mất vài ba tỷ (như Hello Cô Ba, Nhà Có 5 Nàng Tiên…) tới vài chục tỷ (như Dòng Máu Anh Hùng, Mỹ Nhân Kế, Thiên Mệnh Anh Hùng…). Nếu tiền vé không gấp đôi sản xuất thì êkip làm phim “chỉ từ hòa đến lỗ”. Vì, doanh thu phim phải cắt tối thiểu 50% cho đơn vị phát hành.

Thử nghĩ coi, từ Sai Gon Yo!, 14 Ngày Phép, Bẫy Rồng, Bụi Đời Chợ Lớn, đến Dòng Máu Anh Hùng, Cưới Ngay Kẻo Lỡ… Có phim nào của Chánh Phương bị thất bại te tua lụn bại đâu? Ngoại trừ gần đây có Bụi Đời Chợ Lớn bị mất tiền oan. Nhưng nếu lâm vào cảnh nợ nần thì lấy đâu ra tiền làm phim dài dài vậy?

Nhưng hóa ra, Dòng Máu Anh Hùng thực sự là của hãng Chánh Phương. Và hãng Chánh Phương thì không phải… “của” ông Chánh Tín!

Đến khi coi báo nói bộ phim Hiệp Sĩ Guốc Vông của Chánh Tín không đạt doanh thu như kỳ vọng thì mình coi poster mới biết phim đó do chính ông Chánh Tín viết kịch bản và làm đạo diễn, và do hãng Chánh Tín Phim của ông sản xuất. Một hãng không hề có số má trong làng phim điện ảnh Việt Nam. Mà bộ phim Hiệp Sĩ Guốc Vông cũng không được Galaxy, BHD hay Megastar (CGV) chấp nhận phát hành mà do VinaCinema đưa ra rạp thì tự hiểu chất lượng và kết cục của phim sẽ thế nào rồi!

Quay trở lại việc Chánh Tín một mực cho rằng vì Dòng Máu Anh Hùng mà ông lâm vào cảnh nợ nần chồng chất, trong khi bộ phim đó đã tạo ra tiếng vang lớn cho điện ảnh Việt Nam, cũng như đưa tên tuổi Ngô Thanh Vân và Johny Trí Nguyễn bay xa. Truy ngược lại thông tin, thì thấy Dòng Máu Anh Hùng là tác phẩm của hãng Chánh Phương (nhắc lại rằng không phải là hãng phim Chánh Tín) do Charlie Nguyễn làm đạo diễn. Với thành phần chủ chốt của đoàn làm phim là những nhà làm phim trẻ người Mỹ gốc Việt (Sản xuất Tawni Nguyễn, Kịch bản Charlie Nguyễn, Johnny Trí Nguyễn và Dominique Pereira).

Nói một cách công bằng, vai trò của ông Chánh Tín trong phim đó không mang tính chất quyết định sự thành công của bộ phim này. Ngô Thanh Vân và Trí Nguyễn tỏa sáng vì tài năng của bản thân họ. Và ngay chính ông Chánh Tín cũng có nói trên báo rằng ông chỉ “đề cử” Ngô Thanh Vân vào vai nữ chính của Dòng Máu Anh Hùng.

Thế nhưng báo chí lại ồ ạt đưa tin như thể Dòng Máu Anh Hùng là một siêu phẩm của Chánh Tín, điện ảnh Việt cất cánh (thông qua bộ phim này) nhờ công của Chánh Tín và cặp đôi Ngô Thanh Vân – Trí Nguyễn có ngày hôm nay nhờ Chánh Tín. Để từ đó, kết luận rằng đây là 2 kể vô ơn.

Chỉ có thể nói là quá nhảm!

Tiếp nữa đến chuyện ông Chí Trung viết tâm thư kêu gọi giúp đỡ mọi người ủng hộ tiền cho ông Chánh Tín. Đó là chuyện cá nhân, cái tình nghệ sĩ, mình không phản đối. Chỉ góp ý một chút rằng bản thân ông Chánh Tín chỉ có nguyện vọng với ngân hàng Phương Nam giúp ông giãn nợ để thu xếp nơi ăn chốn ở mới. Còn Chí Trung kêu gọi mọi người “gửi những đồng tiền của chúng ta góp gió thành bão để Anh có thể giữ lại được ngôi nhà của mình” (mình mở ngoặc ghi chú, trị giá ngôi nhà gần 10 tỷ) nghe nó rất là phản cảm!

Chưa hết, một số bạn nhà báo cũng tích cực thái quá khi chụp cận cảnh ngôi nhà biệt thự lộng lẫy của ông Chánh Tín để đưa lên báo nhờ giúp đỡ. Ngay cả cái hình gian bếp của căn nhà đã thấy nó nguy nga hơn “nhà ở” chính thức của hàng vạn con người ở cái đất Sài Gòn này rồi, thì cách giúp nhau như thế có bằng hại nhau? Mình cho rằng đây là chi tiết rất chưa khéo léo của truyền thông.

Nếu muốn giúp ông Chánh Tín, cứ nói về hoàn cảnh bi đát, cảnh nợ nần, bệnh tật của ông là đủ. Ai yêu quý ông, nhờ về một thời vàng son của ông mà thấy mủi lòng thì người ta sẽ giúp. Đừng đưa hình ảnh căn biệt thự và con số gần 10 tỷ đồng lên trêu ngươi thiên hạ nữa.

Chi tiết cuối cùng khiến mình cảm thấy hoang mang là thông tin đạo diễn Charlie Nguyễn, cùng hai diễn viên Dustin Nguyễn và Johnny Trí Nguyễn đều là cháu ruột của Nguyễn Chánh Tín. Ngô Thanh Vân hiện cũng là một người giàu có và thành đạt. Bản thân ông Chánh Tín cũng nói rằng ông có con ở Canada và sẽ qua đó định cư. Vậy tại sao ông phải ngửa tay xin tiền thiên hạ?

 

12463_299827050169391_1393773367_n_2imfn_2imgfb4pcm4sh

Nguyễn Ngọc Long Blackmoon